Trước khi trở lại với câu chuyện mà tôi và Caroline đã bàn luận, tôi nghĩ mình cũng nên giới thiệu chút ít về "vị trí địa lý" nơi ở của chúng tôi. Làng King's Abbot, như tôi hay tưởng tượng hồi bé, cũng giống như những ngôi làng bình thường khác. Trung tâm thị trấn của làng là Cranchester, cách xa nhà tôi khoảng chín dặm. Chúng tôi có đường xe lửa to, một bưu điện bé nhỏ, và hai cửa hàng bách hóa xưa nay vẫn cạnh tranh nhau. Những thanh niên trai tráng trong làng thường rời bỏ quê từ khi còn rất trẻ, để lại cho King's Abbot hằng hà sa số thiếu nữ chưa chồng và quân nhân nghỉ hưu. Vì "hoàn cảnh" đó cho nên thú vui tiêu khiển của chúng tôi chỉ có thể tóm gọn lại trong bốn từ: "ngồi lê đôi mách"
Một trong hai ngôi nhà to và uy nghi nhất trong làng là King's Paddock nằm bên trái nhà ông bà quá cố Ferrars. Ngôi nhà thứ hai được gọi là Fernly Park thuộc sở hữu của ông Roger Ackroyd. Ackroyd là một người đàn ông thú vị. Thú vị nhất ở chỗ ông ấy giống người cận vệ hiệp sĩ hơn bất kì người cận vệ hiệp sĩ nào trong cả nước. Ngoại hình ông ấy luôn nhắc tôi nhớ đến những gã luôn xuất hiện ngay trong màn đầu của một vở nhạc hài kịch lỗi thời. Trong màn xuất hiện đó, họ sẽ luôn hát một bài hát về việc đi đến London. Nhưng tiếc thay hiện nay người ta chỉ còn chuộng thể loại kịch thời sự. Nhạc hài kịch từ lâu đã đi vào quên lãng.
Tất nhiên Ackroyd không phải là diễn viên hề. Ngược lại ông ta lại là một thương gia rất thành công trong ngành chế tạo bánh xe bò. Ackroyd chắc cũng đã gần năm mươi nhưng lúc nào trông cũng vui vẻ ôn hòa với gương mặt hình ru-bi. Sự ôn hòa cởi mở ấy còn thể hiện nhất là khi ông luôn cộng tác với cha sứ trong việc gây quỹ giúp dân nghèo trong làng, mặc dù có khá nhiều lời đồn đại rằng Ackroyd vốn là một tên nhà giàu ki bo khư khư ôm của. Nhưng hơn ai hết tôi tin Ackroyd là đại diện xứng đáng cho cuộc sống lẫn tâm hồn của cả làng King's Abbot.
Năm Ackroyd hai mươi mốt tuổi, ông yêu và cưới một người phụ nữ xinh đẹp lớn hơn mình sáu tuổi. Tên bà ấy là Paton. Paton vốn là góa phụ một con trước khi gặp Ackroyd. Cuộc hôn nhân này được kể lại khá ngắn gọn và mang mùi đau thương. Nói trắng ra thì Paton là một con nghiện rượu hết đường cứu chữa. Và thật vậy, bà ấy đã rất thành công trong việc uống tới tận quan tài của mình. Năm Paton qua đời, con trai riêng của bà ấy- Ralph Paton- chỉ mới lên bảy tuổi.
Nhiều năm sau cái chết của người vợ nhưng Ackroyd chưa bao giờ có ý định tiến tới cuộc hôn nhân thứ hai. Có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc không biết cuộc sống của Ralph từ sau năm bảy tuổi sẽ như thế nào. Thật ra cậu ấy được ông Ackroyd xem như con ruột đã lâu, mặc dù Ralph vẫn luôn là nguồn cơn những lo lắng và phiền muộn của ông ấy. Hiện giờ Ralph đã là cậu thanh niên hai mươi lăm tuổi đẹp mã và phong lưu có tiếng của làng King's Abbot.
Như tôi đã nói ở trên, người dân trong làng lúc nào cũng phấn khởi với việc ngồi lê đôi mách. Từ lâu họ đã nhận thấy rằng Ackroyd và bà Ferrars là một đôi khá thân thiết với nhau. Nhất là sau khi ông Ferrars qua đời, tình cảm gắn bó giữa họ càng trở nên khắng khít. Và việc bà Ferrars sẽ trở thành bà Roger Ackroyd ngay sau khi mãn tang chồng đã trở thành điều hiển nhiên trong mắt người làng. Nói cho cùng thì đây cũng là điều hợp lẽ. Vợ ông Ackroyd chết vì rượu và rượu cũng là nguyên nhân cho cái chết của chồng bà Ferrars. Cho nên việc hai "nạn nhân gián tiếp" của chứng nghiện rượu xích lại gần nhau để tìm kiếm sự đồng cảm là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên bà Ferrars không phải tin đồn duy nhất ông Ackroyd vướng phải trong suốt cuộc đời mình. Vợ chồng Ferrars chỉ mới dọn đến King's Abbot gần một năm, trong khi dư luận nhắm vào chuyện tình cảm của Ackroyd đã xuất hiện từ rất lâu trước đó. Đã có rất nhiều nữ quản gia làm việc cho gia đình Ackroyd trong khoảng thời gian Ralph dần thoát khỏi lớp bọc trẻ con của mình. Từng người từng người một đến nhận việc một thời gian rồi ra đi. Và cũng từng người từng người một lọt vào tầm ngắm tò mò của Caroline và "đồng bọn." Để rồi Caroline cứ tin chắc rằng rốt cuộc ông Ackroyd cũng sẽ đính hôn với một trong số nữ quản gia của mình. Người quản gia đáng gờm nhất (và cũng là người hiện tại)- cô Russel- đã làm ở đó hơn năm năm, khoảng thời gian tại vị dài hơn bất kì ai khác trước đó. Cứ ngỡ rằng nếu không có sự xuất hiện của bà Ferrars, Ackroyd chắc chắn không thoát khỏi bàn tay ma quái của cô Russel.
Thế nhưng mọi việc không chỉ dừng ở đó. Sự xuất hiện đột ngột của bà Cecil Ackroyd và cô con gái ở Fernly Park (nhà ông Ackroyd) càng làm cho sự tình thêm rối rắm. Cecil Ackroyd là em dâu của ông Roger Ackroyd, vốn cũng là quá phụ vì em trai của Ackroyd đã qua đời từ lâu. Hai mẹ con vượt đường xa từ Canada đến Anh chắc cũng vì một lý do mà ai cũng có thể đoán được. Cũng nhờ nhân tố và yếu tố này mà cô Russel đáng gờm đã phải dừng chân lại ở đúng vị trí của mình: một quản gia không hơn không kém.
Tôi thì không hiểu lắm cụm từ "đúng vị trí của mình" như thiên hạ nói, bởi nghe nó có vẻ lạnh lùng xót xa quá. Nhưng tôi biết cô Russel cũng chẳng phải tay mơ. Cái môi quả ấu và sự mỉm chi đầy mùi axít của cô ấy đã đi khắp nơi trong làng để bày tỏ sự "đồng cảm tột cùng" với mẹ con bà Cecil Ackroyd, rằng "... thật tội nghiệp cho Cecil. Dù muốn ăn một phần tài sản của ông Ackroyd cũng không phải dễ. Tôi thật sự thấy thương cho bà ấy, và sẽ thấy tội nghiệp bản thân mình đến chết đựoc nếu tôi phải làm những việc trái với lưong tâm..."
Tôi cũng không rõ bà Cecil Ackroyd đã nghĩ gì về chuyện tình cảm của anh rể và bà Ferrars. Rõ ràng nếu ông anh rể đáng kính này sống độc thân suốt đời thì người có lợi nhất chẳng ai khác ngoài bà Cecil. Tuy nhiên bà Cecil luôn tỏ ra yêu mến, nếu tôi không muốn nói là lúc nào cũng bộc lộ tràn trề tình cảm, với bà Ferrars. Caroline bảo rằng điều đó chẳng chứng tỏ được gì cả, bởi phần đông đàn bà luôn rất giỏi trong việc che giấu lòng đố kỵ của mình.
Đó là những gì đã xảy ra ở làng King's Abbot trước khi bà Ferrars đóng xong vai diễn của mình trong vở kịch dài hơi này. Có vẻ chúng ta đã bàn luận kĩ lưỡng về gia thế và chuyện tình cảm của ông Ackroyd từ mọi khía cạnh. Cứ mãi vòng vo với những suy nghĩ này, tôi nhận ra rằng tôi chẳng đi tới đựoc kết luận nào cả. Có lẽ điều ám ảnh tôi nhất hiện giờ là cái chết của bà Ferrars. Có thật sự bà ấy đã tự sát như Caroline nói? Nhưng chắc rằng nếu bà ấy thật sự tự tước đoạt mạng sống của mình, bà ấy phải để lại một lá thư tuyệt mệnh. Phụ nữ, theo như kiến thức và kinh nghiệm của tôi, một khi đã đi đến quyết định chấm dứt cuộc đời mình chắc chắn sẽ muốn thổ lộ bầu tâm sự cuối cùng của họ với ngừơi đời.
Lần cuối cùng tôi nói chuyện Ferrars là khi nào nhỉ? À, cách đây chưa đầy một tuần. Lúc ấy bộ dạng bình thường của Ferrars đủ để tôi nghĩ rằng, à, nghĩ rằng mọi thứ sẽ nên là bình thường.
Nói đến đây tôi chợt nhớ,lần cuối tôi trông thấy bà Ferrars- không phải lần cuối tôi nói chuyện với bà ấy- chỉ mới ngày hôm qua, Tôi nhớ rõ bà ấy đang đi bên cạnh Ralph Paton, và tôi cũng nhớ rõ tôi đã ngạc nhhiên như thế nào khi nhìn thấy Ralph trong làng King's Abbot. Tôi cứ ngỡ cha con họ đang giận nhau gay lắm, bởi Ralph đã bỏ làng ra đi gần nửa năm. Ralph và Ferrars đi sát bên nhau, đầu tựa đầu, và Ferrars đang trò chuyện thật phấn khởi.
Tôi tin rằng tôi có thể phát biểu một cách an toàn là, ngay tại giây phút tôi nhìn thấy họ, tôi bỗng cảm thấy một điềm gỡ đang treo lủng lẳng trước mắt. Điều gì đó, mặc dù tôi không thể định nghĩa, cứ hiện ra mờ mờ ảo ảo như báo rằng mọi việc rồi sẽ xảy ra đúng với những gì tôi đã chứng kiến. Sự thân thiết đi quá giới hạn của Ralph và Ferrars bỗng dưng gây ấn tượng mạnh trong tôi một cách thật khó hiểu.

