Wednesday, December 15, 2010

Chương 1. Bác sĩ Sheppard ở bàn ăn sáng.

  
      Bà Ferrars chết vào giữa đêm thứ năm ngày mười sáu tháng chín. Tôi được gọi đến nhà bà ấy lúc 8 giờ sáng ngày thứ sáu hôm sau. Thật ra thì tôi chẳng cứu vãn được gì bởi bà Ferrars đã chết trước đó vài tiếng đồng hồ.
     Khi tôi trở về nhà thì chỉ mới hơn chín giờ. Tôi mở cửa trước và cố tình nán lại phòng đợi vài giây để treo nón và cái áo khoác nhẹ mà tôi mang theo để tránh cơn lạnh của buổi sáng sớm mùa thu. Nói thật ra thì tôi hơi khó chịu và lo lắng. Tôi không muốn thừa nhận rằng tôi có linh cảm sẽ có việc không hay xảy ra, nhưng thật sự bản năng trong tôi cứ hối thúc tôi tin rằng khoảng thời gian sắp tới sẽ chẳng dễ dàng chút nào.
      Tiếng lách cách của ly chén vang lên trong góc bếp cùng điệu ho khô khốc của chị tôi- Caroline.
     "James đó à?"- Caroline hỏi vọng.
      Một câu hỏi vô nghĩa vì ngoài tôi ra thì còn ai vào đây vào giờ này. Thật ra chính Caroline là lý do làm tôi chùn lại vài phút ở phòng đợi chứ chẳng ai khác. Chị Caroline luôn là nguyên nhân khiến tôi nhớ đến câu châm ngôn của gia đình chồn, cũng như ông Kipling bảo: "Đi mà hỏi". Nếu chị tôi có, lỡ như, được chọn để nhận một huy chương gì đó, tôi chắc chắn sẽ  đề xuất huy chương của họ nhà chồn. Người ta có thể lờ cái vế "đi" của câu châm ngôn trên, bởi vì chị Caroline có thể chỉ ngồi một chỗ mà vẫn hỏi được cả núi bí mật. Tôi thật sự không hiểu nổi sao chị ấy có thể làm được một điều "vĩ đại" như vậy, ngay cả khi tôi thử nghi ngờ rằng bọn người hầu và bạn hàng ngoài chợ đóng góp vào "kho tàng bí mật" của Caroline. Và khi chị ấy thật sự "đi" ra ngoài, Caroline còn làm được nhiều hơn việc "hỏi". Chị ấy còn đi kể và phát tán nữa cơ. Về khía cạnh này chị tôi đúng là một chuyên gia bậc nhất.
     Nói cho cùng thì chính cái khả năng "phát tán bí mật" này của Caroline mới là nguyên nhân sâu xa cho những cơn nhức đầu của tôi. Bất cứ việc gì tôi kể cho chị ấy nghe về cái chết của bà Ferrars chắc chắn sẽ trở thành kiến thức "phổ thông" của cả làng trong vòng một tiếng rưỡi. Cho nên tôi quyết định giữ im lặng như là cách tốt nhất để bảo vệ chính mình. Lâu ngày tôi tự hình thành một thói quen liên tục giữ bí mật với chị mình, mặc dù tôi biết chắc chị ấy sẽ, bằng cách này hay cách khác, vẫn tìm hiểu chúng cho bằng được mới thôi. Nhưng dù sao làm như vậy tôi cũng cảm thấy yên ổn hơn với lương tâm của mình.


     Chồng bà Ferrars qua đời hơn một năm về trước, và Caroline liên tục khẳng định rằng chính bà Ferrars đã thuốc chết chồng mình. Mặc dù những kết luận của chị ấy là hoàn toàn vô căn cứ. Caroline bỏ ngoài tai sự đáp lại, không kém phần khăng khăng, của tôi rằng ông Ferrars chết vì viêm dạ dày cấp tính do nghiện rượu. Triệu chứng của bệnh viêm dạ dày cấp tính và triệu chứng của người bị ngộ độc hoàn toàn không giống nhau, tuy nhiên Caroline một mực bênh vực lời buộc tội của mình bằng khá nhiều lý luận khác nhau.
     "Cậu thật sự phải nhìn bà ta." Tôi nghe giọng chị tôi rít lên.


     Mặc dù không còn trẻ nhưng bà Ferrars thật sự là một người phụ nữ quyến rũ. Quần áo bà ấy, mặc dù khá đơn giản, nhưng lại rất tích cực trong việc làm tôn lên vẻ quyến rũ ấy. Tôi thì nghĩ phụ nữ nào chẳng thích mua quần áo của mình ở Paris, nhưng đó rõ ràng không phải là lý do để họ cảm thấy cần phải thuốc chết chồng mình.


     Khi tôi vẫn chần chừ ngoài phòng đợi với những suy nghĩ vớ vẩn này lướt qua trong đầu, chị tôi lại cất tiếng lần nữa. Lần này thì nghe chua hơn:
     "Làm cái quái gì mà cậu cứ đứng ngoài đó thế James? Không ăn sáng à?"
     "Em đang tới đây"- Tôi trả lời- "Em đang lo treo nón và áo khoác."
     "Nãy giờ cậu đã có thể treo một tá nón và áo khoác rồi đấy."
     Caroline nói đúng. Tôi đã có thể treo một tá đồ trong chừng ấy thời gian.
     Tôi bước vào phòng ăn, hôn má Caroline qua loa như thường ngày rồi ngồi xuống ăn trứng và thịt xông khói. Món thịt đã hơi nguội đi.
     "Sáng này người ta gọi cậu à?"- Caroline hỏi.
     "Vâng, King's Paddock. Bà Ferrars."
     "Chị biết."- Caroline nói.
     "Sao chị lại biết?"
     "Annie kể."
     Annie là cô hầu bàn, một cô gái tử tế nhưng chỉ tội nói nhiều.
     Sự im lặng của chị tôi chỉ đủ tha cho tôi vài giây để nuốt trọn miếng trứng của mình. Tiếp đến thì cái mũi vừa dài vừa mỏng của chị tôi lại run run lên một cách tò mò.
     "Rồi sao?"- Caroline gợi.
     "Một chuyến đi vô ích. Em đã chẳng làm được gì. Bà ấy đã chết trong lúc ngủ."
     "Chị biết."- Chị tôi lại trả lời.
     Lần này thì tôi bắt đầu bực mình.
     "Làm sao mà chị biết được!"- Tôi đáp trả lại- "Ngay cả em cũng chỉ biết được chuyện này khi em đến nhà bà ấy, và em chưa nói với ai nghe cả. Nếu Annie lại biết thì cô ta chắc chắn là thánh."
     "Không phải Annie. Lão đưa sữa kể chị đấy. Lão ấy biết chuyện từ tay đầu bếp nhà Ferrars."
     Như tôi đã nói, Caroline không cần phải vác "phụng thể" của mình ra ngoài để gom góp tin đồn. Chị ấy cứ việc ngồi một chỗ và tin đồn cứ thế chạy đến chị ấy.
     Caroline lại tiếp:
     "Nhưng sao bà ta chết? Đau tim à?"
     "Lão đưa sữa không kể chị nghe về điều đó à?" - Tôi châm chích một cách thỏa mãn.
     Nhưng vô ích. Châm chích hay châm biếm gì cũng vô dụng với Caroline. Chị ấy luôn tỏ ra sốt sắng như thể những lời châm biếm của tôi là những lời gợi chuyện.
     "Lão ta không biết."- Caroline giải thích.
     Dù sao thì cuối cùng Caroline cũng biết, bằng cách này hay cách khác, lúc này hay lúc khác. Thôi thì tôi cứ trả lời.
     "Bà ấy chết vì uống thuốc ngủ quá liều."
     "Vô lý."- Caroline đớp lại ngay- "Bà ấy chủ động làm vậy đấy."


     Nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng có khi giọng nói- và cách nói của một vài người có thể làm bạn từ chối tin vào chính giả thuyết của mình. Caroline là một trường hợp như vậy. Mặc dù tôi, thật ra, cũng chẳng muốn tin lắm vào giả thuyết của mình.
     "Chị lại như thế nữa rồi. Cứ đoán già đoán non một cách vô căn cứ. Chẳng có lý do nào để bà Ferrars đi tự tử cả. Một bà góa khá trẻ và đẹp, lại còn giàu có và khỏe mạnh, bà ấy chỉ việc ngồi đó và hưởng thụ cuộc đời. Đúng là ngớ ngẩn."
     "Sai rồi. Cậu phải để ý bà ta đã thay đổi như thế nào thì cậu mới biết được. Đã sáu tháng rồi còn gì, trông bà ta cứ bơ phờ thế nào ấy. Chính cậu cũng công nhận là bà ấy phải uống thuốc ngủ đấy thôi."
     "Vậy thì chị bảo thế nào?"- Tôi hỏi một cách lạnh lùng-"Chắc là ngoại tình hả?"
     Caroline lắc đầu.
    "Cắn rứt."- Chị ấy nói một cách thỏa mãn.
     "Cắn rứt?"
     "Ừ. Nhưng cậu thì chẳng bao giờ tin tôi. Và bây giờ thì tôi càng lúc càng tin vào giả thuyết của mình."
     "Em thì lại không nghĩ là những suy luận vớ vẩn của chị hợp lý."- Tôi phản đối- "Chắc chắn rằng nếu một người phụ nữ có thể giết chết chồng mình thì bà ta cũng đủ máu lạnh để hưởng thụ cuộc sống sau đó. Chẳng có lý gì những phụ nữ như vậy lại thấy cắn rứt hay hối hận."
     Caroline lại lắc đầu.
     "Thì có những phụ nữ như thế, nhưng Ferrars là trường hợp ngoại lệ. Thật ra bà ta rất yếu bóng vía đấy. Có thể do bồng bột mà Ferrars giết chết chồng mình, vì bà ấy là loại người chỉ quen được chìu chuộng mà."
     Tôi gật đầu.
     Caroline tiếp:
     "Và kể từ đó thì Ferrars cứ bị ám ảnh bởi chính hành động giết chồng của mình. Chị thấy thật tội nghiệp bà ta."
     Tôi thì không nghĩ Caroline thật sự thấy tội nghiệp cho bà Ferrars, bởi chị ấy vốn đã không ưa bà Ferrars lúc bà ấy còn sống. Còn giờ thì bà Ferrars đã đi đến nơi không có áo lông chồn và những chiếc mũ đính hột điệu đà, nên Caroline cứ như chuẩn bị một giọng điệu thương cảm như thể họ là chị em.
     Tôi một hai bảo Caroline rằng tất cả những gì chị ấy suy đoán là vớ vẩn và hết sức bậy bạ. Tuy nhiên, trong tận thâm tâm mình tôi cũng phần nào đấy đồng ý với giả thuyết này. Nhưng thật sự thì Caroline không đúng trong việc cứ ngồi đó đoán già đoán non thay vì những suy luận có căn cứ. Tôi rất ghét sở thích lắm chuyện này của chị tôi, bởi tôi biết chị ấy sẽ đi khắp cả làng rêu rao cái giả thuyết ấy, và rồi mọi người chắc chắn sẽ nghĩ là do tôi tiết lộ những thông tin y khoa này. Cuộc sống đôi lúc thật là khó nhọc.
     "Vô lý."- Caroline lại thốt lên- "Rồi cậu sẽ thấy. Chắc chắn một trăm phần trăm rằng Ferrars đã để lại thư tuyệt mệnh và tự thú trong lá thư đó."
     "Bà ấy chẳng để lại gì cả."- Tôi nói như đinh đóng cột, nhanh đến nỗi tôi chẳng nhận ra mình đã đớp trúng lưỡi mình.
     "Ồ. Thấy chưa!"- Caroline reo- "Cậu cũng đã nghĩ tới giả thuyết đó đấy thôi."
     "Người ta lúc nào cũng phải nghĩ đến những điều như vậy khi tiến hành một cuộc điều tra." Tôi giải thích.
     "Sẽ có một cuộc điều tra cơ à?"
     "Có thể. Còn tùy. Nhưng nếu em có thể chứng minh rằng cái chết của bà ấy là do uống thuốc ngủ quá liều thì không cần thiết phải có một cuộc điều tra."
     "Cậu có thể chứng minh chứ James?"
     Tôi không trả lời. Thay vào đó là đứng dậy khỏi bàn.

3 comments:

  1. Fav. ạ :">

    chương đầu hứa hẹn về sau sẽ còn nhiều nhân vật liên quan nữa nhỉ 8-> Em khoái bà chị Caroline nhiều chuyện ý, có cảm giác sau này bà chị này sẽ còn dính dáng vô sâu hơn nữa :p

    chờ chương tiếp chị nhé ^_____^

    ReplyDelete
  2. ^ ^, dịch chương sau nhanh nha. Tớ thích rồi đó.

    ReplyDelete
  3. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete