Tôi báo với Caroline là tôi sẽ ăn tối ở Fernly- nhà của ông Ackroyd. Tuy nhiên, chị ấy tỏ ra khá bình thản:
"Tốt đấy. Rồi cậu sẽ được dịp nghe toàn bộ câu chuyện mà thôi. À, tiện thể cho chị hỏi, Ralph bị sao thế?"
"Ralph à?"- Tôi ngạc nhiên. "Ralph có bị sao đâu."
"Thế tại sao cậu ấy không về nhà mà lại ở khách sạn Three Boars?"
Tôi không hề nghi ngờ về độ "xác thực" của những gì Caroline vừa nói. Ngược lại, nó càng làm tôi tin chắc rằng giả thuyết của mình là không sai.
"Ackroyd nói với em là Ralph đang ở London."- Tôi nói. Tôi không hiểu sao lần này tôi lại phá vỡ quy tắc "kín miệng với Caroline" của mình.
"Ồ"- Caroline thốt lên. Tôi có thể thấy rõ mũi của chị ấy đang chuyển động qua lại như đang đánh mùi.
"Ralph tới khách sạn Three Boars sáng hôm qua."- Caroline tiếp. "Và cậu ấy vẫn đang ở đó. Tối qua cậu ấy ra ngoài với một cô gái nào đó.
Chuyện này không hề làm tôi ngạc nhiên chút nào. Thật ra Ralph lúc nào chả đi ra ngoài với một cô gái.
Saturday, July 16, 2011
Friday, July 8, 2011
CHƯƠNG 2: NHỮNG CON NGƯỜI CỦA LÀNG KING'S ABOTT (PHẦN CUỐI)
Mãi đến khi tôi chạm mặt ông Roger Ackroyd trên đường, tôi mới thôi suy nghĩ về chi tiết kì lạ ấy.
"Sheppard!"- Ackroyd reo lên. "Thật may là tôi gặp anh ở đây. Chuyến đi sáng nay đúng là vô ích hả?"
"Ông hay tin rồi sao?"
Ackroyd gật đầu. Tôi tin chắc tin bà Ferrars mất đã giáng một đòn dữ dội lên tim ông Ackroyd. Đôi má hồng hào thường ngày của ông đã hóp vào ít nhiều. Và ông trông có vẻ như đang sụp đổ.
"Còn tệ hơn anh biết nữa kia, Sheppard ạ. Nghe này, tôi cần nói chuyện với anh. Anh có thể đi với tôi một chốc có được không?"
"Căng đây, thưa ông. Thật ra tôi còn ba bệnh nhân đang chờ đợi, và tôi phải quay về phòng khám trước mười hai giờ cho một ca phẫu thuật."
"Vậy trưa này, à không, tốt nhất là tối nay, chúng ta cùng ăn tối. Bảy giờ rưỡi ổn chứ?"
"Vâng, bảy giờ rưỡi thì không vấn đề gì. Nhưng, thưa ông Ackroyd, lại có chuyện gì sao? Lại là Ralph à?"
Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại chột miệng nhắc tới Ralph. Có lẽ tôi đã nghĩ về cậu ấy quá nhiều từ sáng nay.
Ackroyd nhìn tôi trân trân, như thể ông ấy đang không hiểu tôi nói gì. Tôi bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ đã có chuyện gì không đúng đang xảy ra đâu đây. Tôi chưa bao giờ thấy thái độ này từ ông Ackroyd, cho đến giờ phút này.
"Ralph?"- Ông ấy mấp máy môi. "Ồ không, không phải Ralph. Ralph đang ở London- Ồ, chết thật. Gannet đang tới. Tôi không muốn bà ta biết về chuyện này. Thôi, gặp anh tối nay nhé Sheppard. Bảy giờ rưỡi."
Tôi gật đầu. Ackroyd nhanh chóng đi khỏi, để mặc tôi với đống suy nghĩ lộn xộn. Ralph đang ở London? Nhưng rõ ràng tôi đã thấy Ralph tối qua. Có thể cậu ấy đã rời King's Abott tối qua, hoặc sáng sớm hôm nay. Tuy nhiên thái độ của Ackroyd khiến tôi phải nghĩ khác. Ông ấy ra vẻ như Ralph chưa bao giờ quay lại King's Abott từ cả mấy tháng nay.
Tôi không còn thời gian để tự suy đoán lung tung nữa. Bà Gannet đang ở trước mặt tôi, thèm khát thông tin như bọn kí giả. Tính tình bà Gannet thì giống hệt chị Caroline. Được cái bà ấy không đưa ra những kết luận vớ vẩn từ đống tin đồn của chính mình.
Tôi chỉ không hiểu, chẳng lẽ viêc bà Ferrars đáng thương chết đi lại không phải là chuyện nên buồn? Mọi người trong làng đang truyền tai nhau rằng, bà Ferrars là một con nghiện thâm căn. Chẳng lẽ mọi người không thấy việc đó rất nhẫn tâm? Tuy nhiên, tệ hại nhất là, trong đống tin đồn hỗn tạp này, ít nhiều cũng có vài phân sự thật lẫn lộn trong ấy. Không có lửa thì làm sao có khói. Họ còn nói rằng, ông Ackroyd đã phát hiện ra điều đó, nên ông ấy đã hủy hôn với bà Ferrars (Lạy chúa tôi, bây giờ còn xuất hiện cả một lời đính hôn!). Bà Gannet bảo bà có chứng cứ chứng minh lời hứa hôn đó. Và bà ta nói rằng, tôi đã biết tất cả những gì mọi người biết- vì tôi là bác sĩ- nhưng bác sĩ thì sẽ không bao giờ hở miệng với ai.
Và bây giờ thì bà ta đang đứng trước mặt tôi dò xét. May mắn cho tôi. Việc sống lâu ngày với Caroline đã luyện cho tôi một tinh thần thép và đôi môi "nói không với mọi tin đồn." Tôi khuyên bà Gannet đừng nên "dấn thân" mình vào những thông tin không chắc chắn đó. Trước khi bà ta kịp hỏi thêm điều gì, tôi đã nhanh chóng lẻn nhanh về phía trước.
Tôi trở về nhà trong trạng thái băn khoăn. Tuy vậy, khá đông bệnh nhân đang chờ tôi trong phòng khám. Sau khi tôi chào tạm biệt bệnh nhân cuối cùng, tôi bước ra vườn sau để thở nhanh bầu không khí trong lành. Rất nhanh sau đó, tôi được thông báo rằng vẫn còn một bệnh nhân đang ngồi ở phòng chờ. Tôi quay trở vào trong.
Thật ngạc nhiên khi người đó lại là Russel- cô quản gia của gia đình Ackroyd.
Russel khá cao ráo và xinh đẹp. Dẫu vậy, cái nét nghiêm khắc và khó tính vẫn không chạy đâu được ra khỏi gương mặt ấy. Russel có đôi mắt sắc lạnh và cái môi thì lúc nào cũng mím chặt. Đến nỗi, nếu tôi là người làm dưới trướng của Russel trong nhà Ackroyd, tôi sẽ chạy trối chết mỗi khi nghe tiếng cô ta tiến lại gần.
Russel đứng dậy và cúi đầu:
"Chào bác sĩ. Tôi sẽ rất biết ơn nếu ông có thể xem qua đầu gối của tôi."
Tôi nghiêng đầu nhìn, nhưng, thành thật mà nói, tôi thấy mình thực sự khờ khạo khi làm thế. Một vết trầy xước nhẹ hoàn toàn đối lập với cá tính của Russel. Tôi đã nên nghi ngờ rằng đây chỉ là cái cớ để Russel có dịp tiếp cận tôi, và dò hỏi về chuyện của bà Ferrars.
Tuy nhiên, tôi đã lầm. Russel thật có nhắc đến cái chết của bà Ferrars. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc "nhắc đến." Cô ấy có vẻ chỉ nấn ná cho một cuộc nói chuyện đơn thuần hơn.
"Cảm ơn bác sĩ rất nhiều về chai dầu xoa. Mặc dù tôi không nghĩ nó sẽ giúp được gì nhiều."
Tôi cũng không nghĩ nó sẽ làm được kì tích gì cho vết xước của Russel. Nhưng dù sao tôi cũng là bác sĩ, và chữa bệnh là nhiệm vụ của tôi.
"Tôi không tin thuốc giảm đau," Russel vừa nói vừa liếc nhìn lọ thuốc trên bàn của tôi. "Chúng gây hại nhiều hơn. Hãy nhìn những người nghiện cocain thì biết."
"Thật ra thì, miễn sao cô đừng lạm dụng..."
"Chúng rất thịnh hành trong giới thượng lưu." Russel cắt lời tôi.
Tôi chắc Russel biết nhiều về giới thượng lưu hơn tôi. Tôi cũng chẳng muốn tranh cãi với cô ấy.
"Nhưng hãy cho tôi biết, bác sĩ à. Giả như ông là một con nghiện, thì liệu có cách gì để cai nghiện không?"
Người ta không thể trả lời câu hỏi này ngay lập tức. Tôi giảng giải cho cô ấy một số kiến thức cơ bản về thuốc phiện, và có vẻ như cô ấy rất chú tâm lắng nghe. Đến giờ phút này tôi vẫn tin rằng Russel đang cố moi tin về bà Ferrars.
"Ví dụ như thuốc ngủ..." Tôi tiếp tục giảng giải.
Nhưng lạ thay, Russel tỏ ra chẳng mấy hứng thú về thuốc ngủ. Thay vào đó, cô ta nhanh chóng đổi chủ đề. Russel hỏi tôi liệu thật sự có những loại thuốc độc mà y học vẫn gặp khó khăn để phát hiện.
"Ah!"- Tôi nói- "Cô đã đọc quá nhiều truyện trinh thám rồi, cô Russel ạ."
Cô ấy gật đầu chấp nhận.
"Cái cốt lõi của đống truyện trinh thám ấy- Tôi nói- là thể nào cũng có vài ba loại độc dược như thế. Có thể những loại độc ấy xuất phát từ Nam Phi, từ một tộc người lạc hậu. Họ tẩm chúng vào tên bắn và dùng để đi săn. Con mồi chết ngay lập tức. Và y học phương tây vẫn đang bó tay trong việc phát hiện chúng. Liệu đó có phải là điều cô muốn biết?"
"Vâng. Nhưng liệu chúng có thật không?
Tôi lắc đầu tiếc nuối.
"Tôi sợ là không có đâu, cô Russel ạ. Nhưng chúng ta có cuare, dĩ nhiên."
Tôi lại tiếp tục giảng giải những lợi thế của chất cuare. Nhưng có vẻ cô Russel lại mất hứng thú một lần nữa.Cô ấy hỏi liệu tôi có viên cuare nào trong khay thuốc của tôi không, nhưng tôi lại lắc đầu.
Russel đứng dậy chào tạm biệt. Tiếng chuông giờ ăn trưa điểm ngay lúc tôi thấy Russel bước ra khỏi cửa.
Tôi đã không nên nghi ngờ cái sở thích đọc truyện trinh thám của Russel. Ngược lại, tôi lại thấy thú vị khi tưởng tưởng ra việc cô ấy rũ bỏ cái vỏ nghiêm khác bên ngoài, trốn vào phòng riêng và nghiền ngẫm cuốn "Bí ẩn của bảy cái chết", hay đại loại như thế.
[To be continued]
Subscribe to:
Comments (Atom)

